MENU

Gốc > Bài viết > TÂM LÝ - GIỚI TÍNH >

Sự cương cứng của dương vật

"… Thưa bác sĩ, tôi như vậy thì có thể đảm bảo được hạnh phúc của tình yêu hay không? Có cần nói rõ cho người yêu biết trước hay không? Xin bác sĩ cho biết chiều dài tối thiểu là bao nhiêu thì mới có thể xài được? Tình trạng của tôi có thể khắc phục bằng cách nhờ giải phẫu chỉnh hình hay không …"


"Cháu đang gặp một điều rất khó khăn mà không biết hỏi ai… Của cháu hình như hơi nhỏ. Cháu rất buồn, không biết tại sao nó nhỏ, và chuyện này không biết có ảnh hưởng gì tới “chăn gối” không?… Có phương pháp nào làm cho nó thay đổi không?".


"Hiện nay có cách nào chữa trị không? Có thể giải phẫu được không? Nếu chữa không khỏi thì có ảnh hưởng đến khả năng sinh lý sau này không? Em buồn nản lắm, chỉ muốn chết quách cho rồi. Tại sao nó lại như vậy?".


Thư trong mục Thắc mắc biết hỏi ai tuy nhiều nhưng chỉ tập trung vào một vài “chủ đề lớn”. Một trong những vấn đề nổi cộm nhất là vấn đề “tầm cỡ”, với các trăn trở, dằn vặt về kích thước. Người hỏi thuộc đủ mọi thành phần, hầu hết đều có tâm trạng chán nản, tuyệt vọng, thậm chí “hết muốn sống”… Nhưng những khẳng định "nhỏ thì không làm việc được" đều liều lĩnh và không khoa học vì chắc chắn không ai đủ điều kiện để so sánh, đối chiếu.


Theo các nguyên tắc thống kê, muốn nói nhỏ hay lớn là phải có so sánh trên một số lượng cần và đủ, đúng phương pháp khoa học. Trước hết, cũng cần nhắc lại một số khái niệm cơ bản:


- Về mặt mô học, “cái đó” là một mạch máu có cấu trúc đặc biệt, nếu tiêm thuốc thẳng vào thì chỉ như tiêm mạch bình thường. Sau thời gian dậy thì (18-20 tuổi), “nó” sẽ ngưng phát triển, và rất khó thay đổi kích thước (với trình độ y học hiện nay).


- Trong trạng thái bình thường, ở người lớn, quả thật là có những khác biệt đáng kể về kích thước (một trên bốn: từ 3 đến 12 cm). Lúc này, "nó" chỉ được dùng để bài tiết nước tiểu.


- Muốn sử dụng vào sinh hoạt tình dục, "nó" bắt buộc phải qua một quá trình thay đổi sâu sắc về thể tích và độ cứng, do lưu lượng máu gia tăng từ 3-5 ml/phút lên đến 100-120 ml/phút. Cơ chế này có sự can thiệp trực tiếp của tư duy (chỉ cần suy nghĩ “bậy bạ”) nhưng lại không thể sai khiến bằng ý chí (đâu phải cứ muốn là được). Tuy nhiên, sau khi đã “hoàn chỉnh vị trí”, sự khác biệt về kích cỡ chỉ còn một trên hai: từ 10 đến 20 cm.


Khẳng định quan trọng nhất về đàn ông của các nhà nữ nghiên cứu tình dục học là: “Vấn đề là các anh có làm cho bà xã hài lòng không, đơn giản chỉ vậy thôi! Kích cỡ hoàn toàn không đem lại đảm bảo nào trong việc giải quyết một vấn đề đòi hỏi phải có đủ Thời Gian và Kỹ Thuật”.


Mấy bà ấy “quyết” như vậy là quá rõ. Và chúng ta có thể so sánh chuyện này với… thuốc ngoại. Nhiều người mê tín thuốc ngoại đến độ quên mất chuyện quan trọng, thậm chí sinh tử, là cần thuốc hết bệnh, chớ không phải nội hay ngoại. Tất nhiên là thuốc ngoại có thể tốt hơn, nhưng nếu không đúng chứng bệnh thì thuốc ngoại mà làm gì? Kích thước cũng vậy, nếu chỉ 15 giây đã “ngã ngựa” thì “tầm cỡ” để làm gì?


Nữ tiến sĩ Sheire Hite cho rằng, kích cỡ “giá trị” như thế nào thì chỉ có… phụ nữ mới trả lời được. Đàn ông không đủ tư cách để trả lời tuy bộ phận đó nằm trên cơ thể người đàn ông.


Sau các thắc mắc về kích cỡ, những trăn trở trong lĩnh vực “tinh học" cũng thể hiện trong một lượng thư khá lớn gửi đến người giữ mục Thắc mắc biết hỏi ai, trong đó có nhiều khẳng định rất ngộ nghĩnh.


Một chuyên viên xét nghiệm với “bề dày” thao tác trên hàng ngàn mẫu tinh dịch khác nhau cũng chỉ có thể sơ bộ đánh giá tinh trùng sau khi quan sát trong ống nghiệm hoặc dưới kính hiển vi. Vậy nếu căn cứ vào vài giọt dây ra giường hay quần áo, với “trình độ hiểu biết cái của chính mình” (hoặc quá lắm là của vài bè bạn), nếu bạn dám khẳng định là tinh ít, nhiều, đặc, lỏng hoặc khó có con… thì quả thật là một hành động quá dũng cảm.


Trước hết, cần phải nhắc lại một số khái niệm cơ bản:


- Yếu sinh lý là một từ rất… tào lao, chẳng có ý nghĩa gì cả, do một số “thầy thuốc” đặt ra để moi tiền bệnh nhân. Vì tình dục là một hành động hoàn toàn có tính cách cá nhân, luôn luôn thay đổi tùy theo tình trạng tinh thần, sức khỏe, tuổi tác, đối tượng, thời điểm… Y học hiện đại không thể nào xác định được thế nào là bình thường. Trên cơ sở đó, khẳng định yếu, mạnh hoặc đưa ra những số liệu về thời gian, số lần, nhịp độ có nghĩa là đã đi vào lĩnh vực phiêu lưu của khoa học... viễn tưởng.


- Theo y học cổ truyền, mộng tinh là xuất tinh trong giấc ngủ, di tinh là xuất tinh lúc thức và hoạt tinh là xuất tinh khi bị kích thích. Như vậy, đó chỉ là những danh từ mô tả thời điểm, chứ chưa phải là chuyện gì nghiêm trọng.


- Với y học hiện đại, tinh dịch là một chất nhờn, lỏng, đục, được sản xuất chủ yếu từ túi tinh (70%) và tuyến tiền liệt (20%) chỉ vào lúc có yêu cầu, chứ không có hiện tượng "tồn kho". Do đó, “hết xí quách” là một từ không có cơ sở khoa học. Đây là chất dịch bài tiết duy nhất của cơ thể chứa nhiều hoóc môn (nồng độ DH- testosterone cao gấp hai lần trong máu).


Cần phân biệt hai lĩnh vực hoàn toàn khác nhau:


- Tinh học tình dục: Không có vai trò gì cả (thậm chí cũng chẳng cần thiết), chỉ là hậu quả của cảm giác, chứ không phải nguyên nhân gây ra cảm giác và chỉ có “nhiệm vụ báo hiệu kết thúc” ở người đàn ông. Do đó, thời gian mới là yếu tố then chốt. Nhưng ngay cả trong lĩnh vực này cũng không thể có “chỉ tiêu” mẫu mực. Thời gian tối ưu được quan niệm là “thời gian đạt yêu cầu” đối với hai người liên hệ (và không dính dáng gì tới người thứ ba).


Điều cần phải nhấn mạnh là cho dẫu có “quá trình” thủ dâm, mộng, di, hoạt… hay “gì gì tinh” đi nữa, thì đó cũng chỉ là những tình huống xảy ra vào lúc một mình, không liên can gì đến “chuyện thực tế” đòi hỏi phải có đầy đủ "hai mình". Những hiện tượng đó không thể là nguồn gốc gây ra xuất tinh sớm, một tình trạng 100% do nguyên nhân tâm lý. Thực tế đã cho thấy, nhiều người bị “đủ thứ” tinh nhưng đến lúc gặp “đối tượng” thì lại rất ngon lành, nhiều người khác không bị gì cả nhưng khi “vào việc” thì rất dở…


- Tinh học sinh dục: Trái lại, có thể vô cùng quan trọng (nếu cần bảo tồn nòi giống) hoặc rất phiền hà (nếu đã “bảo tồn” rồi). Trong điều kiện bà xã bình thường về mặt sinh dục, nếu muốn có con nối dõi thì điều chủ yếu, căn bản, tối thiểu là: Mỗi ml tinh dịch phải chứa ít nhất 5 triệu tinh trùng, trong đó trên 60% phải di động từ độ 3 trở lên. Ngoài ra, thời gian, nhịp độ… đều không đóng vai trò gì cả. Có người đều đặn hằng đêm nhưng vẫn hiếm muộn, trong lúc người khác chỉ “xuân thu nhị kỳ” trong vài giây mà vẫn rất nhiều con.


Thủ dâm hay “gì gì” tinh không liên can gì đến khả năng có con nếu tinh dịch đạt yêu cầu. Không nên quên là bà xã có ít nhất 50% trách nhiệm vì chính bà mang thai và đẻ ra. Riêng hiếm muộn nam giới thì có khoảng 20%, kể cả một vài trường hợp không có tinh trùng của những người bị bệnh quai bị hồi còn nhỏ.


Để kết luận về tinh học sinh dục, tuy rất trân trọng các thư thắc mắc, nhưng với những em chưa lập gia đình, thậm chí chưa hề quan hệ nam nữ, mà hỏi có con được hay không, thì người viết xin chào thua. Vì chỉ có… thầy bói may ra mới trả lời được.


Nhiều bạn thắc mắc về việc tinh trùng của mình đặc hoặc "hơi lỏng", "hình như lỏng", "có vẻ lỏng"… Người viết cho rằng đây là một trong những tác hại ngoài dự kiến của việc lén đi xem phim cấm, so sánh của mình với những gì được nhìn thấy trong phim và phát hoảng vì thấy nó không giống.


Thực ra các nhà làm phim đã sử dụng kỹ xảo (như bột mì hay kem chẳng hạn) để tạo những cảnh "bắn vung tung tóe" như vậy. Phim nào thì cũng phải quay đi quay lại nhiều lần (tối thiểu 5 lần). Vậy bạn có nghĩ rằng nếu những gì trong phim là thật, thì sau những màn biểu diễn “dương sự” như vậy, tài tử chính sẽ nhanh chóng… “hết hưởng dương” không?


Muốn nói tinh dịch lỏng hay đặc, bình thường hay không bình thường, có con được hay không… cần phải có nghiệp vụ và kinh nghiệm của chuyên viên. Các em không nên “tự đánh giá” lấy, để rồi thắc mắc, trăn trở, lo âu một cách vô ích. Vì tôi dám chắc là ngoài “cái của mình”, các em cũng không có điều kiện thấy “cái của người khác” để mà so sánh, thì làm sao biết là lỏng hay đặc?


Có con được hay không là tùy thuộc vào chất lượng của tinh dịch, không liên can gì tới dương vật (mà thực chất chỉ là phương tiện vận chuyển).


Không có, hoặc bị tai nạn cụt mất dương vật, mà tinh dịch đạt yêu cầu thì vẫn có thể có con như thường. Tuy nhiên, chuyện con cái còn phụ thuộc vào bà xã nữa chứ (ít nhất là 50%); vì tinh dịch hoàn hảo mà gặp một bà xã “có vấn đề" thì cũng chịu.

 

Theo gioitinhtuoiteen.org.vn

Về đầu trang


Nhắn tin cho tác giả
Bùi Đình Đường @ 08:18 30/03/2009
Số lượt xem: 616
Số lượt thích: 0 người
 
Gửi ý kiến